Cảm nhận về bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương

0
Cảm nhận về bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương

Đề bài: Cảm nhận khi đọc bài thơ Viếng lăng Bác

Bài làm

Đã có rất nhiều bài thơ, bài văn hay viết về sự nghiệp của Bác trên từng chặng đường lịch sử hào hùng của dân tộc, cả cuộc đời tận tụy gắn bó với nhân dân, với cách mạng, ca ngợi những đức tính sáng ngời. Bác đã đi xa, sự kính trọng, thương tiếc vô hạn, nhớ ơn người vẫn còn vẹn nguyên trong lòng mỗi thế hệ. Nhà thơ Viễn Phương đã thể nguyện nỗi lòng mình qua bài thơ Viếng lăng Bác, một bài thơ rất nổi tiếng, đó như là một đóa hoa thơm ngát kính dâng lên người.

Giữa lòng thủ đô của nước Việt Nam, không khí hân hoan, tự hào sau chiến thắng chống Mỹ của quân và dân cả nước, năm 1976.  Niềm vui nhân đôi khi Lăng chủ tịch Hồ Chí Minh trang nghiêm cũng mới kịp khánh thành. Nhà thơ Viễn Phương đúng lúc ra thăm miền Bắc, rồi vào lăng viếng Bác Hồ. Cũng chính là lúc bài thơ được ra đời, nằm trọn trong tập thơ nổi tiếng Như mây mùa xuân (1978).

cam nhan ve bai tho vieng lang bac cua vien phuong - Cảm nhận về bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương

Cảm nhận về bài thơ Viếng lăng Bác

Theo thời gian, không gian, tác giả lý giải được diễn biến tâm lý, lý do cho cuộc hành trình của mình trong lần đầu tiên ra thăm lăng Bác. Buổi đầu tiên ấy đầy ý nghĩa, xúc động được thể hiện rõ nét qua câu thơ đầu tiên.

Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác

Nỗi lòng tác giả- một người con miền Nam đại diện cho hàng triệu đồng bào, chiến sĩ miền Nam thỏa lòng nhung nhớ, tâm tư sau bao năm tháng xa cách Người. Miêu tả cụ thể nơi đây, ta cảm giác nơi đây không còn quá trang nghiêm, mà thân thiện hơn bởi tâm hồn, thể xác con người kính yêu, nồng nàn tình yêu bao la ấy đang hiện diện ở đây, gần hơn bao giờ hết.

Xem thêm:  Giải thích câu tục ngữ: Ăn ngay nói thẳng

Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát

Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam 

Bão táp mưa sa đứng thẳng hàng.

Điều ấn tượng với chúng ta chính là hàng “tre” trong câu thơ tiếp theo. Trong làn sương mờ buổi sớm, tác giả chợt nhận ra, vỡ òa trong niềm vui khi nhận thấy hàng tre Việt Nam. Hình ảnh ấy từ lâu đã được biết là đặc trưng cho những vùng quê thân thương. Đặt hàng tre ở đây không phải tùy tiện. Bới đó là tất cả nguyện vọng của toàn thể người dân, bởi nó mang ý nghĩa thiêng liêng. như để che chở cho Bác, để Bác luôn cảm thấy không còn lạnh lẽo vì được sống trong lòng người, lòng dân tộc.

Có thể nói không quá rằng, hàng tre ấy cũng nói lên được phần nào tính cách của vị lãnh tụ kính yêu của chúng ta,con người giản dị hết mực gần gũi từ lúc sinh thời đến khi gần đất xa trời. Sức sống mãnh liệt của cây bất tử, màu xanh ngát, rì rào trong gió cùng sự “đứng thẳng hàng” của hàng Tre gợi cho chúng ta bao điều đã qua của lịch sử, của một tình cảm dân tộc bền chặt, tiêu biểu cho tinh thần kiên cường, bất khuất của người Việt Nam qua bao thế hệ không phai nhòa.

Thuận theo cái nhìn của mình, ánh mắt của tác giả dừng lại nơi ánh sáng rực rỡ của mặt trời. Để rồi từ đây, tác giả đã có khám phá mới:

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương

 Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng 

Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ

Thoạt nghe câu nói này ta cảm thấy giàu hình ảnh, sự vận dụng nhân hóa tinh tế của nhà thơ được sử dụng thành thạo. Dễ hiểu khi, hai hình ảnh “mặt trời” được đặt gần nhau, nhấn mạnh, củng cố tầm quan trọng cho nhau.  Rực rỡ, đẹp đẽ giờ đây không chỉ dành trọn cho Mặt trời của thiên nhiên. Điểm chung có quá nhiều, nếu như có thể khẳng định mặt trời tự nhiên chỉ có một, vĩnh hằng, là điều quý giá, quà tặng của tạo hóa đem đến ánh sáng, sự ấm áp cho toàn nhân loại. Thì vai trò của Bác cũng không kém phần quan trọng với dân tộc, với cách mạng Việt Nam, từ Bác “tỏa ra” ánh sáng của chân lý, công lý, của vẻ đẹp tâm hồn “có một không hai” quý giá không gì tả xiết.

Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ 

Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân…

 Hàng triệu con người đang hướng tới Bác, đang thực hiện những điều tâm huyết như Bác mong mỏi hàng ngày, hàng giờ để góp phần đưa đất nước phát triển hơn. Có thể nói mỗi người, mỗi việc tốt đều như một bông hoa tươi tắn, gọp nhặt của mọi miền tổ quốc về đây, để tạo nên tràng hoa thơm, to đẹp nhất. Hình ảnh “bảy mươi chín mùa xuân” đã xuất hiện trong rất nhiều tác phẩm, đó là sự miêu tả tinh tế về Người.

 Sự thương tiếc nhớ nhung, dòng cảm xúc suy nghĩ sẽ chẳng bao giờ nguôi, cho đến khi gặp được bác, trực tiếp nhìn thấy thân thể Bác, thanh thản trong giấc ngủ dài của mình, giờ đây đẹp hơn bất cứ điều gì, để tác giả lặng người, bùi ngùi chấp nhận trở về sự thực là Bác đã đi xa lắm rồi. Lời hứa hẹn, lời chào tạm biệt hụt hẫng đành thốt ra sau cuộc viếng thăm ngắn ngủi:

Xem thêm:  Đóng vai người lính kể lại tình đồng chí trong bài thơ Đồng Chí

Mai về miền Nam thương trào nước mắt 

Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác 

Muốn làm đoá hoa toả hương đâu đây 

Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này…

 Thương yêu sao kể xiết trước vị lãnh tụ kính yêu, tác giả đã hóa niềm thương nhớ của mình tưởng như những hành động  cụ thể, một sự day dứt lớn nếu như không thể làm gì báo đáp Người.  Tác giả thể hiện điều đấy trong sự mong muốn đến tột cùng để được hóa thân thành vật, dù chỉ là “một con chim, đóa hoa tỏa hương, cây tre trung hiếu. Điều đó một lần nữa nhấn mạnh   con người ta nhận ra trách nhiệm với quê hương to lớn như thế nào, “tiếng khóc”  ấy chắp cánh cho tâm hồn người ta mạnh mẽ hơn, suy nghĩ đến hành động tích cực, đẹp hơn, để giúp nước, giúp dân, đưa xã hội giàu đẹp hơn.

Bài thơ Viếng lăng Bác tự nhiên, mà đi sâu vào lòng người bởi sự chân thực trong cách nhìn, trong từng con chữ, những hình ảnh ẩn dụ, nhân hóa được sử dụng sáng tạo của tác giả, hòa lẫn trong dòng cảm xúc sâu lắng và thiết tha theo mạch thơ, thể hiện tình cảm trọn vẹn của tác giả, khẳng định một lần nữa rằng  dân tộc luôn có Bác và Bác là một phần tâm hồn của  Việt Nam.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *