Nghị luận về cách Sống như thế nào?…

0
lambai - Nghị luận về cách Sống như thế nào?…

Đề bài: Anh (chị) hãy là nhân vật Trương Ba, viết một bài văn nghị luận ngắn gọn bàn về ý nghĩa của lẽ sống cao đẹp, phản đối quan niệm sai lầm của Đế Thích.

Trong đoạn trích Hồn Trương Ba, da hàng thịt (Ngữ văn 12, tập hai), nhân vật Đế Thích quan niệm “Được sống là hạnh phúc ”, nhưng hồn Trương Ba không chấp nhận lí lẽ đó, và thẳng thắn chỉ ra sai lầm của Đế Thích: “Ông chỉ nghĩ đơn giản cho tôi sống, nhưng sống như thế nào thì ông không cần biết.

Bài làm

Đế Thích: Trương Ba, ông ở đâu? Ở đâu? (Giữa màu xanh cây vườn, giữa làn khói trắng lung linh, hồn Trương Ba chập chờn xuất hiện…)

Trương Ba: Tôi vẫn ở đây. Tôi vẫn ở ngay bên cạnh những người tôi thương yêu, ngay trên bậc của nhà tôi, ngay trong ánh lửa vợ tôi nấu cơm, bên cầu ao vợ tôi vo gạo, trong cái cơi vợ tôi đựng trầu, con dao vợ tôi rẫy cỏ… trong mỗi trái cây cái Gái nâng niu… và ngay bên cạnh ông, trong mỗi quân cờ chúng ta thường đánh… Không phải muợn thân ai cả, tôi vẫn ở đây, trong những điều tốt lành của cuộc đời…

Đế Thích: Tôi đã nói với ông rồi, ra khỏi thân xác hồn chẳng còn là gì nữa.

Trương Ba: Tôi biết… tôi hiểu… Và tôi vẫn ở đây ngay cạnh ông trước khi hồn tôi hoà tan vào cõi hư không, để nói với ông những điều trăn trở, day dứt cuối cùng về một câu hỏi lớn: “Sống như thế nào mới là sống?. Chỉ đến giây phút này tôi mới có cho mình một câu trả lời thực sự. Câu trả lời này không chỉ dành cho tôi mà còn cả cho ông nữa, Đế Thích ạ! Ông đã từng nói rằng “Được sống là một hạnh phúc”. Điều đó quả không sai. Được sống ở đời là một niềm may mắn, là một niềm vui vô bờ bến. Hạnh phúc khi được chào đời, được sống trong vòng tay yêu thương của gia đình, người thân, được sống trong những thú vui nho nhỏ trong cuộc đời… Nhưng liệu sống như tôi có phải là sống? sống như tôi có phải là hạnh phúc?

Được ông hoá phép làm cho hồn nhập vào xác anh hàng thịt, cứ tưởng như thế, hạnh phúc sẽ nối tiếp hạnh phúc, niềm vui sẽ nối tiếp niềm vui, cuộc sống sẽ trở lại như xưa ấm áp và bình yên. Vậy mà… có ngờ đâu mọi điều trớ trêu bất hạnh, khổ đau lại bắt đầu từ đây. Tôi không thể sống chung với vợ anh hàng thịt dẫu rằng mang thân xác anh ta. Tôi không còn được vợ tôi, con tôi, được cái Gái và bạn bè yêu thương và quý trọng như xưa. Dầu rằng mang thân xác anh hàng thịt, hồn vẫn là nguyên vẹn hồn tôi. Gia đình, người thân xa lánh, bạn bè rời bỏ. Với ai, tôi cũng bị nghi ngờ, sợ hãi. Như thế, tôi đâu còn phải là tôi nữa. Tôi đâu còn là chính mình, đâu còn là một Trương Ba – người làm vườn với thú vui tao nhã chơi cờ, chăm sóc cây cối… đâu còn là người chồng, người bố, người ông hiền hậu cao quý ngày trước. Mà thay thế vào đó là cái vật quái gở mang tên: “Hồn Trương Ba, da hàng thịt”. Liệu ông có hiểu nỗi đau đớn ấy? Liệu ông có hiểu cái bi kịch ấy không? Ông chỉ nghĩ đơn giản là cho tôi sống nhưng sống như thế nào thì ông không cần biết, sống đâu phải chỉ là tồn tại theo kiểu sinh học với tất cả những hoạt động trao đổi chất và sinh lí thông thường mang tính bản năng, sống đâu phải chỉ là sự hiện diện của mình trên cõi đời này. sống đâu phải như tôi, dựa vào hơi xác anh hàng thịt: sống dựa, sống gửi, sống giả dối. Sống nhờ vào đồ đạc của người khác đã không nên đằng này đến cái thân cũng phải dựa vào hơi kẻ khác. Thật là một sự mỉa mai của tạo hoá. Đâu phải như ông, không được sống theo những điều mình nghĩ bên trong. Đâu phải như Ngọc Hoàng, lúc nào cũng phải khuôn ép mình cho xứng với danh vị Ngọc Hoàng. Đâu phải như Nam Tào, Bắc Đẩu, sống và làm việc một cách tắc trách không trung thực với chính bản thân và công việc của mình… Và đâu phải như bao người khác: không sống thực với chính mình, với tư tưởng, hành động đều bị chi phối bởi người khác. Lỗi này không của riêng ông mà còn là của tôi khi chỉ biết nghĩ đến kết quả, quan tâm tới kết quả mà quên đi cách thức… Đế Thích, ông nói đúng, cả dưới đất, trên trời đều thế cả, chẳng có ai được toàn vẹn, hoàn hảo hết. Cuộc sống như một ván cờ, như một trò chơi của tạo hoá. Ads: Tuyển sinh cao đẳng dược hà nội, cao đẳng dược phú thọ chính quy năm 2016

Xem thêm:  Phân tích những điểm giống nhau và khác nhau của hai nhân vật Việt và Chiến

Trong cuộc sống đó, đôi khi để làm vừa lòng người khác, đôi khi để phù hợp với hoàn cảnh, đôi khi chỉ vì ích kỉ của bản thân, con người phải chối bỏ ước mơ, khát vọng, hạnh phúc của mình để đi theo con đường vạch sẵn đầy hứa hẹn tương lai, con người phải sống giả dối, lừa gạt tất cả mọi người và chính lương tâm bản thân. Đó cũng là sống, sống như tôi đã từng trải qua, ông và bao người nữa đang tiếp diễn… nhưng đó là lối sống mòn đầy bế tắc, là chết ngay khi đang sống… Như tôi, ông tưởng tôi không ham sống sao? Nhưng sống như thế còn khổ hơn là chết, mà đâu phải mình tôi khổ, những người thân của tôi sẽ phải khổ vì tôi. Cuộc sống giả tạo này có lợi cho ai? Không thể sống với bất cứ giá nào được. Có những cái giá đắt quá, không thể trả được. Không thể bên trong một đằng bên ngoài một nẻo được. Tôi muốn được là tôi toàn vẹn. Hạnh phúc thực sự chỉ là khi được sống thực với chính mình, với con người và cảm xúc của mình, sống phải có sự thống nhất giữa tư tưởng và hành động, hài hoà giữa hồn và xác. sống phải yêu thương và được yêu thương… sống phải có niềm vui, hạnh phúc, phải được thanh thản trong lòng… Để sống thực với chính mình đó không phải là điều đơn giản khi mà xung quanh mỗi người còn có biết bao mối dây ràng buộc. Như tôi đã vin vào cái ý nghĩ do sai lầm của Nam Tào, Bắc Đẩu nên có quyền đàng hoàng sống trong thân xác anh hàng thịt, để rồi lại vin vào cái tâm hồn là quý rồi bỏ bê thân xác cho nó nhếch nhác và suýt nữa lại gật đầu nhập vào thân xác cu Tị. Nhưng muốn sống thực với lòng mình đó cùng không phải là điều khó khăn: chỉ cần luôn mở rộng trái tim, nghe theo tiếng nói của trái tim “đừng để tiếng nói ồn ào xung quanh đánh chìm tiếng nói bên trong” là được. Giờ đây ít nhất tôi đã mỉm cười hạnh phúc vì ít nhất tôi đã thắng được những phút mềm yếu của bản thân, sống hay không sống không phải là vẫn đề mà quan trọng hơn cả là sống như thế nào, sống ra sao, có ý nghĩa hay không? Đế Thích, ông hiểu chưa?

* Chương trình dạy học thanh nhạchoc hat karaoke bài bản nhất tại trung tâm Sao Việt – Hà Nội

Đế Thích: Trương Ba… (Một làn gió nhẹ thổi qua. Hồn Trương Ba từ từ hoà vào cõi hư không).

Đế Thích: Trương Ba…

Trong gió vang vọng tiếng nói mãnh liệt tha thiết: “Tôi muốn được là tôi toàn vẹn”.

Nguồn: Kênh văn học

Xem thêm:  Xót xa trước số phận người bi thảm của người phụ nữ trong xã hội phong kiến , nhà thơ Nguyễn Du đã viết:  Đau đớn thay phận đàn bà, Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung. Em hãy phân tích hai câu thơ trên.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *