Phân tích bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải

0

Đề bài: Em hãy phân tích bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải

Bài làm

Loading...

Mùa xuân mùa của những nguồn sáng tác mới, những lời thơ, lời văn, lời ca của bao thế hệ không ngớt. Mùa của những sự tươi mới, của sự đâm chồi nảy lộc,.. Trước cảnh xuân nức lòng người, đã có vô vàn nhà văn trầm trồ không ngớt, miêu tả đặc điểm của mùa,..Nhưng với nhà thơ Thanh Hải, ông thấy được từ mùa xuân đúng nghĩa của một mùa nhắc nhở cho sự cao cả của lứa “tuổi xuân”, của việc sống có trách nhiệm với cuộc đời.

Nguồn gốc của bài thơ, được bắt nguồn từ những năm 1980, và được in trong tập Huế mùa xuân. Có thể nói, bài thơ là sự thể hiện niềm yêu mến thiết tha cuộc sống, đất nước và ước nguyện của tác giả. Bài thơ này được sáng tác trong hoàn cảnh đặc biệt, giữa cái sống và cái chết cận kề, tiếng thơ vang lên như lời tự bạch chân thành với những tâm niệm đầy tính nhân văn về lẽ sống đúng đắn.

Phân tích bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải

Phân tích bài thơ Mùa xuân nho nhỏ

Từ nhan đề của bài thơ- "Mùa xuân nho nhỏ", cũng có thể phần nào cho ta biết được thông điệp tác giả muốn đem đến, mùa xuân đẹp nhưng cũng thấy được sự khiêm tốn không quá tự ti của tác giả trước mùa xuân của chung của đất trời, vạn vật.

Mùa xuân trên quê hương Huế của tác giả, có gì đẹp đến nao lòng đến thế:

    Mọc giữa dòng sông xanh

    Một bông hoa tím biếc

     Ơi con chim chiền chiện

  Hót chi mà vang trời

   Từng giọt long lanh rơi

   Tôi đưa tay tôi hứng.

Ở đó có dòng sông Hương,  và một vẻ đẹp thuần khiết,  giữa bức tranh hiện lên một bông hoa tím biếc– hoa súng đang từ từ mọc lên, vươn lên, xòe nở trên mặt nước xanh ấy.Có thể thấy lối dùng từ “mọc” đảo ngược thật hay và sắc bén. Nó nhấn mạnh cho ý tứ khổ thơ là sức sống trỗi dậy và vươn lên của mùa xuân đất trời. Sự miêu tả của tác giả còn chân thực như đang đứng trước cảnh vật, một tâm thái người nghệ sĩ yêu cuộc đời nhất. Làm mọi cách để níu giữ khoảnh khắc này, nơi có chú chim thân thương hót vang cả bầu trời bao la ấy.

 Đến với khổ thứ hai, tác giả đề cập đến tình cảm với những con người chân chất nơi quê hương không còn tham gia chiến tranh, mà  đang ngày ngày đóng góp cho “mùa xuân” đất nước được bất tận.

Mùa xuân người cầm súng

Lộc giắt đầy quanh lưng

Mùa xuân người ra đồng

Lộc trải dài nương mạ

Tất cả như hối hả

Tất cả như xôn xao

 Những con người được tác giả nhắc đến, đại diện cho tầng lớp nhân dân, làm nhiệm vụ cao cả, cơ bản với xã hội. Từ “lộc” đa nghĩa, nhưng tựu chung là sự hy sinh chính đáng, cao cả. Những con người ấy kết hợp chặt chẽ với nhau, tưng bừng không khí sôi nổi của sức sống đất nước trong giai đoạn phát triển đi lên xã hội chủ nghĩa qua từ “xôn xao”, và “hối hả”.

Ðất nước bốn nghìn năm

Vất vả và gian lao

Ðất nước như vì sao

Cứ đi lên phía trước.

Tác giả lại có dịp suy nghĩ mở rộng về đất nước. Trải qua bốn nghìn năm lịch sử, trang sử ấy dày đặc, sáng lên như những vì sao trên bầu trời đêm. Sự trường tồn của đất nước đáng ca ngợi, ở đó không kể xiết những “gian lao” thực chất là sự mất mát, máu, xương, mồ hôi của bao nhiêu thế hệ. Vậy nên:

Ta làm con chim hót

Ta làm một cành hoa

Ta nhập vào hoà ca

Một nốt trầm xao xuyến.

 Những lời nguyện ước chân thành, phát ra đúng lúc, từ tận đáy lòng qua điệp từ nhấn mạnh “ta”. Từ đây lý tưởng sống cao cả của con người này, thêm một lần nữa động lòng người,.

Một mùa xuân nho nhỏ

Lặng lẽ dâng cho đời

Dù là tuổi hai mươi

Dù là khi tóc bạc.

 Tất cả cử chỉ, hành động lời nói lúc này của tác giả, đều là những gì “nho nhỏ”, những gì “lặng lẽ” nhưng sự có ích thực sự mới là điều tác giả hướng đến, còn gì đẹp hơn khi cống hiến cho mùa xuân đất mẹ!.

Mùa xuân ta xin hát

Câu Nam ai, Nam bình

Nước non ngàn dặm mình

Nước non ngàn dặm tình

Nhịp phách tiền đất Huế…

Có khúc nhạc ánh lên giữa những câu thơ dạt dào cảm xúc, khiến bức tranh về lý tưởng sống của cuộc đời ấy thêm đẹp, ca ngợi thêm về mùa xuân. Những lời ca tiếng hát, từ tận đáy lòng, từ những giai điệu đẹp đẽ nhất, đặc trưng của quê hương Huế- dân ca xứ Huế “Nam ai”, “Nam bình”, có giai điệu buồn thương, vô cùng tha thiết. Gửi gắm và bộc lộ hết vào đó những tình cảm, tâm tư, sự vững tin về sự đi lên của Đất nước.

Bài thơ khép lại, với những tình cảm chân thành, lắng đọng nhất, sự sử dụng các biện pháp nghệ thuật qua từng câu chữ, âm hưởng vang đọng là sự nhẹ nhàng, sâu sắc. Và xuyên suốt bài thơ tác giả thể hiện được  hình ảnh mùa xuân: mùa xuân của thiên nhiên, mùa xuân của đất nước và “mùaxuân nho nhỏ” của mỗi người, và lý tưởng sống mãnh liệt của con người là được sống, được cống hiến cho tổ quốc.

Đánh giá bài viết
Loading...