Phân tích bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu

0
Phân tích bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu

Đề bài: Em hãy phân tích bài thơ Vội vàng của nhà thơ Xuân Diệu

Bài làm

Xuân Diệu được cả nền văn học Việt ca ngợi như một ông hoàng thơ trữ tình, mỗi bài thơ ông sáng tác đều để lại cho mỗi chúng ta những xúc cảm sâu sắc và những thông điệp ông truyền tải trong đó không bao giờ là cổ hủ. Bài thơ Vội Vàng là một trong số những tác phẩm được đánh giá rất cao của ông, bởi sự khao khát yêu cuộc sống, muốn sống trọn vẹn từng giây để yêu cuộc sống quý giá này.

Tình yêu của ông với cuộc sống không chỉ là liệt kê một cách nhàm chán, chỉ nói yêu suông, mà có thể thấy điều làm nên sự đặc trưng trong bài thơ Vội Vàng đó là qua mỗi câu thơ nỗi niềm ấy gắn với những suy nghĩ đau đớn, mãnh liệt làm câu thơ có sự chênh vênh, hẫng hụt cho người đọc, nhưng đầy hấp dẫn. Cành đẹp ấy vẫn tươi đẹp trong ngày xuân, nhưng lòng người cảm nhận có sự thay đổi, qua toàn bài là quan điểm nhân sinh, triết lý sống của tác giả.

phan tich bai tho voi vang cua xuan dieu - Phân tích bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu 

Phân tích bài thơ Vội vàng

Bài thơ được viết theo lối thơ tự do điển hình phong cách hiện đại. Vậy nên, dễ hiểu một cái tôi được cất lên, mở đầu cho toàn bài, với giọng điệu đầy chắc chắn, thể hiện sự cháy hết mình của tuổi trẻ với cuộc sống:

Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất;
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi.

Có thể thấy tác giả có chút ngông cuồng, thể hiện mình nhưng ẩn trong đó là niềm vui được sống trẹn với cuộc sống này, sự nuối tiếc cảnh đẹp thời gian chảy trôi xung quanh để thốt ra “tắt nắng”, “buộc gió” ấy, muốn lưu giữ nó lâu hơn bên đời, để vẻ đẹp được lan tỏa nhiều hơn trong không gian.

Xem thêm:  Bình giảng bài thơ Tiếng thu của Lưu Trọng Lư.

 Đã xuất hiện trong đó suy nghĩ táo bạo, cưỡng lại tự nhiên, đi ngược lại với tự nhiên, bởi từ lâu trong sâu thẳm con người Xuân Diệu đã cảm nhận được sự không công bằng của quy luật tự nhiên về tuổi đời tự nhiên và con người, luôn có sự chênh lệch quá lớn, tuổi trẻ đến rồi đi nhanh như một cơn gió. Nên sự tiếc nuối, sự níu giữ, sự thể hiện khao khát tình yêu cuộc sống ấy có gì là sai.

Của ong bướm này đây tuần trăng mật;
Này đây hoa của đồng nội xanh rì;
Này đây lá của cành tơ phơ phất;
Của yến anh này đây khúc tình si.
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi;
Mỗi sáng sớm, thần vui hằng gõ cửa;
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần

 Tác giả đã hóa thân vào cảnh vật xung quanh để cảm nhận hết điều đó, tác giả phân ra rõ rệt những điều mà tạo hóa ban tặng cho con người, cho vạn vật để rồi từ đó dưới con mắt đậm tình, sự vật hóa vô cùng ngọt ngào, điệp từ “này đây” như liệt kê bữa tiệc mùa xuân rực rỡ sắc màu, cảnh xuân căng tràn sức sống trước mặt chúng ta.

Vậy lối suy nghĩ của  tác giả sẽ không ở nguyên đó, đợi chờ mùa xuân đến rồi thưởng thức từng tí một, hay vội vàng để rồi khám phá những điều đẹp đẽ hơn nữa ẩn chứa trong nó trong khung thời gian hữu hạn, đành phải “vội vàng”

Xem thêm:  Dàn ý Cảm nhận bài thơ Từ ấy của Tố Hữu

 Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

 Ông càng lo sợ thời gian tuổi trẻ trôi qua nhanh, ông càng khao khát sống mạnh mẽ hơn, để thưởng thức trọn vẹn cuộc sống.

Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.
Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,
Không cho dài thời trẻ của nhân gian,
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
Nếu đến nữa không phải rằng gặp lại.

 Mùa xuân đến trong niềm vui vạn vật, cứ thế lặp lại càng ngày càng đẹp hơn, nhưng tuổi xuân thì nào có thắm lại bao giờ. Dường như tác giả đã nhạy cảm về thời gian, mới thể hiện hết qua các câu thơ tất cả sự háo hức, rồi hẫng hụt, như nhịp đập của con tim với từng cảnh vật mùa xuân thì. Sự chân thành được bộc lộ rõ rệt về tình yêu cuộc đời mãnh liệt.

Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;
Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,
Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt…
Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,
Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?
Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,
Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?
Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa…

  Con tim ấy vồ vập, con tim ấy muốn sống hết mình hơn nữa, được thể hiện những câu thơ cuối bài:

Xem thêm:  Cảm nhận của em về đoạn kịch thề nguyền Trích Rô-mê-ô và Giu-li-ét của Sếch-xpia.

Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,
Ta muốn ôm
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non nước, và cây, và cỏ rạng,
Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng
Cho no nê thanh sắc của thời tươi;
Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

Từ đầu bài thơ ta có thể thấy sự táo bạo, sự ngông cuồng, ngược lối của Xuân Diệu trong bài thơ này, khi nghĩ về cảnh xuân. Nhưng ẩn chứa trong đó cũng vì những suy nghĩ đúng đắn, chỉ để ước muốn một lần được hòa mình, được “ôm trọn” lấy cảnh xuân, khao khát cháy bỏng rừng rực trong lồng ngực, thâu cho đầy những cái đẹp của đất trời vào xuân để sau này không phải nuối tiếc. Câu cuối cùng của bài thơ, chính là một điểm nhấn tuyệt vời nhất, một sự nhân hóa tài tình trọn vẹn nhất, mãi mãi là sự “cắn” cuồng nhiệt và tham lam có lý do, khao khát giao cảm mãnh liệt với đất trời, xuân thì.

 Một lý tưởng sống không từ từ, vội vàng là đặc trưng của Xuân Diệu, qua đây tác giả muốn nhắn nhủ đến với mỗi chúng ta không nên sống vội vàng, gấp gáp, nhưng quan trọng là nên biết tận hưởng những gì cuộc sống ban tặng, sống trọn vẹn từng phút giây với tuổi trẻ, đừng sống hoài sống phí, để rồi tiếc cả tuổi thanh xuân trong vô nghĩa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *