Tả con sông quê em

0

Đề bài: Tả con sông quê em

Bài làm

Loading...

Quê tôi ai cũng có một dòng sông bên nhà

Con sông quê gắn bó với tuổi thơ đời tôi

Bao năm xa quê ấy, trong mơ tôi vẫn thấy

Hôm nay tôi trở về, lòng chợt vui thấy sông không già.

Con sông quê tôi mới đẹp làm sao! Con sông ghi chép tuổi thơ đời tôi. Con sông gắn bó với tôi bằng bao kỉ niệm vui buồn và nỗi nhớ vời vợi mỗi khi phải xa quê. Con sông ấy khắc ghi trong tâm trí tôi hình ảnh dòng sông hiền hòa của tuổi thơ, dòng sông mênh mang của cả một thời niên thiếu.

Dòng sông lững lờ trôi, em đềm như tấm lụa đào ôm ấp lấy làng xóm của tôi. Dọc hai bên bờ là những bãi ngô, bãi khoai xanh biếc. Thỉnh thoảng, lại điểm một luống cải hoa vàng, trông xa như mâm xôi khổng lồ. Có chỗ là những rặng tre, rặng nhãn mượt mà, xanh tốt. Có chỗ là những ngôi nhà mọc san sát nhau.

Vào những buổi sáng sớm, gió yên sóng lặng, nước sông trong veo như nhìn thấy đáy, mặt sông phẳng lì như chiếc gương xoa dịu lòng người. Dòng chảy lúc này dường như không ai biết, những chiếc lá vàng rơi trên mặt nước im hơi lặng tiếng, chúng đứng lặng như tờ để tận hưởng cái êm ả của một buổi sáng yên tĩnh, một làng quê thanh bình. Trên những vườn nhãn hay bụi tre, trên những lá cây hay ngọn cỏ, tất cả vẫn còn in dấu một buổi sớm mai trĩu nặng những giọt sương đêm lấp lánh. Tôi có cảm giác như chỉ cần một tiếng động nhỏ là cả bầu trời tĩnh ấy sẽ tan biến, bị phá vỡ hết.

Vào những buổi trưa hè oi ả, mặt trời như một cái lò Bát Quái đun sôi cả trần gian, trút hết những cái nắng, cái nóng xuống dòng sông. Nước ánh lên, nóng lên bỏng giẫy. Chỉ có dòng sông kia mới đủ sức chịu đựng cái nắng dữ dội đó. Chỉ có mặt trời kia mới đủ sức làm khó dòng sông. Cả ngọn cỏ, dòng sông lẫn con người đang căng hết sức mình để chống trả với cái nắng gay gắt như thiêu như đốt giữa mùa hè đổ lửa này.

Khi chiều về, lúc mặt trời đang chạy trốn sau lũy tre làng, dòng sông dịu mát hơn. Đám trẻ con trong làng tôi, mình trần, gọi nhau í ới rồi kéo nhau đi tắm sông. Đứa nào, đứa nấy đều hăm hở, háo hức. Chúng nhảy ngay xuống sông. Tiếng ùm ùm vang lên, nước tung bọt trắng xóa. Chúng hò hét, cười đùa hả hê, thích thú. Đứa lặn, đứa ngụp, đứa bơi, đứa té nước ầm ầm. Một buổi chiều hè đầy ắp tiếng cười sảng khoái, vang động cả khúc sông.

Tả con sông quê em

Tả con sông quê em

Những đêm hè trăng thanh gió mát, dân làng tôi, nhất là lũ tre con chúng tôi kéo nhau ra hai bên bờ sông ngồi hóng mát. Dòng sông như khoác trên mình chiếc áo dát bạc, trở nên huyền ảo hơn. Mặ sông nước lăn tăn, sóng liếm nhẹ đôi bờ. Trăng in dưới bóng lòng sông sáng lung linh. Tôi cảm giác như ai đó vừa đánh rơi chiếc đĩa vàng, đĩa bạc nào đó mà chưa kịp vớt lên. Chiếc đĩa vàng, đĩa bạc đó như vầng trăng thứ hai, vầng trăng yêu thương của làng xóm tôi. Trăng tỏa sáng khắp xóm làng, soi rõ từng khuôn mặt người. Những đám cỏ xanh hai bên bờ như những tấm thảm nhung cho dân làng tôi nghỉ ngơi, hóng mát, ngắm trăng, ngắm dòng sông thơ mộng làng mình.

Dòng sông quê tôi có lúc êm đềm, yên ả, có lúc dữ dội, ào ào. Dòng sông ấy có thể chưa phải là dòng sông lớn, dòng sông đẹp trong suy nghĩ của nhiều người. Nhưng với tôi, đó là dòng sông của kỉ niệm, của tuổi thơ, của những ngày cắp sách đến trường nên bao giờ cũng là dòng sông đẹp nhất. Dòng sông ấy luôn luôn chảy, luôn luôn đầy ắp nước và mênh mang, sâu thẳm trong nõi nhớ, trong tâm hồn non trẻ, thơ ngây của tôi.

Phạm Quyên

Tả con sông quê em
Đánh giá bài viết
Loading...