Viết về cô giáo hôm nay

0

Viết về cô giáo hôm nay

Bài làm

Loading...

Tôi dắt xe đạp ra khỏi nhà với tâm trọng háo hức và thoải mái, sẵn sàng cho một khởi đầu mới, khởi đầu năm học lớp 10. Dù đã đi được 9 năm của quãng đời học sinh, nhưng cái cảm giác hồi hộp, tò mò không biết giáo viên chủ nhiệm của mình như thế nào vẫn mới như hôm nào. Một người bạn của tôi từng đùa: “Hai ngày tuyệt vời nhất của một năm học là ngày kết thúc và ngày bắt đầu”. Đúng đấy chứ, ngày bắt đầu là ngày bao cảm xúc dâng trào, hi vọng, bao ấp ủ, bao dự định cho một năm học tốt đẹp. Sau khi xem sơ đồ lớp của nhà trường tôi biết mình được phân vào lớp 10A4. Theo đồn đại thì giáo viên chủ nhiệm của lớp tôi là cô Hải Anh dạy Hoá. Tôi chưa từng gặp cô lần nào, nhưng có lẽ tôi nghe về cô 1, 2 lần từ lời của các anh chị đã từng học cô ở xóm. Thế là tôi lại ngồi đoán già đoán non. Tiếng trống vang lên, làm đứt mạch dòng suy tưởng của tôi. Cô bước vào lớp với khuôn mặt khá nghiêm nghị, lòng tôi thoáng chút lo lắng. Sau một vài thủ tục nhỏ quen thuộc như điểm danh lớp, cô đã làm tôi khá bất ngờ khi cho phép cả lớp được chọn chỗ ngồi mình thích. Đây là đầu tiên trong 10 năm học sinh của tôi, khi một giáo viên chủ nhiệm cho học sinh được ngồi theo ý thích. Ấn tượng ban đầu về sự nghiêm nghị của cô ngay lập tức tan biến. Trong đầu tôi thầm eo phấn khích lẫn thích thú. Chao ôi ! Cô thật tâm lý!

Thế rồi sau vài buổi đầu tiên làm quen với không khí của môi trường cấp ba, chúng tôi bắt đầu đi lao động hè để chuẩn bị bước vào năm học mới. Cả lớp tập trung vào một chỗ, cô bước đến, vẫn khuôn mạt nghiêm nghị ấy. Sau khi cô điểm danh và phân chia công việc cho từng tổ một. Lao động được một lúc, do trời nắng tôi mới rủ thằng Hiệp: “Ê đi uống nước đi”. Nó cũng mệt nên cả hai thằng ra quán mua nước, cả hai đứa đang hí hửng trở về lớp, tưởng cô không biết. Chúng tôi đâu có ngờ, cô đến kiểm tra đúng lúc hai thằng tôi chạy ra mua nước. Tôi thầm nghĩ “Phen này lại bị mắng đến chết rồi”. Nhưng trái với suy nghĩ của tôi, cô không la mắng, chỉ phạt thôi. Cô phạt cả hai thằng chúng tôi phải đi mua nước cho cả lớp uống. Tôi tròn xoe mắt ngạc nhiên và thấy đây là hình phạt dễ chịu nhất từ trước đến giờ. Thú thật thì đến giờ ai cũng quên câu chuyện đó rồi và chúng tôi cũng chưa kịp thực hiện hình phạt đó, nhưng là một trong những ấn tượng đầu của tôi về cô, gần gũi và thân thiện. Lá vàng bắt đầu rơi ngập trường, càng ngày cô càng gắn bó với lớp hơn. Hôm trung thu hay bất cứ một dịp lễ quan trọng nào đó cô lại mua kẹo đến để phân chia cho mỗi đứa chúng tôi một phần. Cô bằng sự gần gũi và tự nhiên của mình dành cho học trò, cô đã làm cho đám học trò chúng tôi cảm thấy được lớp học là một gia đình nhỏ và cô là một người mẹ quản lý, chăm sóc 43 đứa con trong gia đình ấy.

Nhưng cơn mưa mùa thu xuất hiện một cách dày dặn hơn, ngày nào mưa cũng rả rích vơi và tháng 10 cũng đã tới. Nửa học kỳ đã trôi qua đủ dài để tôi được học cô, được hiểu thêm về cô nhưng lại quá ngắn để có nhiều hơn những kỉ niệm khó quên. Tôi sợ cái gọi là thời gian đưa năm học trôi nhanh quá chỉ để lại trong tim người học trò những nuối tiếc không nguôi. Tôi sợ cái gọi là chia tay, nhìn vậy mà nước mắt ngập lòng. Và với thời gian còn lại này, tôi sẽ vun đắp những kỉ niệm đẹp nhất có thể với người giáo viên chủ nhiệm tuyệt vời này.

Viết về cô giáo hôm nay
Đánh giá bài viết
Loading...